Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc ta dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam, Bác Hồ muôn vàn kính yêu; dù đã trải qua rất nhiều khó khăn, gian khổ, hy sinh nhưng đã tạo nên thắng lợi rất vẻ vang, viết nên khúc khải hoàn ca vĩ đại nhất, hào hùng nhất của thế kỷ XX. Đó là chiến công chung của cả dân tộc trước giặc Mỹ xâm lược, quân đội chư hầu và tay sai, bán nước ngụy Sài gòn, sự thật lịch sử đã quá rõ ràng, ánh sáng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng còn che mờ cả nhật nguyệt.

Như đã thành thông lệ, từ sau năm 1975, vào dịp kỷ niệm Ngày chiến thắng 30 tháng 4 hằng năm, khi toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa chào mừng sự kiện lịch sử trọng đại này của đất nước, thì một số đài, báo và các trang mạng nước ngoài, vốn không có thiện cảm với chế độ chính trị hiện nay ở Việt Nam lại tổ chức các bài viết, bài phỏng vấn những kẻ chống cộng cực đoan ở hải ngoại, hoặc một vài kẻ “trở cờ” ở trong nước, để phủ nhận giá trị ngày 30/4/1975 – Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, cũng như xuyên tạc bản chất cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của dân tộc ta chỉ là cuộc nội chiến.

Sự thật là, đế quốc Mỹ vào Việt Nam đã sớm xuất hiện từ những năm 50 của thế kỷ XX. Đến năm 1954, họ đã viện trợ tới 78% chi phí chiến tranh của người Pháp ở Đông Dương; thậm chí Mỹ còn phác họa một kế hoạch ném bom nguyên tử xuống lòng chảo Điện Biên Phủ, nhằm cứu vãn sự thất bại khó tránh khỏi của thực dân Pháp. Khi không thành công trong việc dính líu gián tiếp, thì đế quốc Mỹ đã hất cẳng Pháp, lựa chọn giải pháp trực tiếp can thiệp xâm lược Việt Nam. Để thực hiện âm mưu đó, đại diện Chính phủ Mỹ đã không ký Tuyên bố cuối cùng của Hội nghị Genève về lập lại hòa bình ở Việt Nam và Đông Dương (tháng 7/1954), dựa vào đó để họ không chấp nhận các điều khoản của Hiệp định Genève, xúc tiến kế hoạch “hất cẳng” Pháp, xâm chiếm miền Nam Việt Nam bằng chính sách thực dân mới. Tuy nhiên, trước thế và lực của chính quyền Sài Gòn (do Mỹ dựng lên) suy yếu đến mức không thể cứu vãn được nữa, thì từ những năm 60 của thế kỷ XX, Mỹ đã chính thức nhảy vào cuộc, với các chiến lược chiến tranh lần lượt được Nhà trắng áp dụng, là: Chiến tranh đặc biệt (1961 – 1965), Chiến tranh cục bộ (1965 – 1966) và Việt Nam hóa chiến tranh (1969 – 1973). Cùng với các chiến lược chiến tranh đó, đế quốc Mỹ còn phiêu lưu thực hiện chiến dịch vô nhân tính ném bom hủy diệt Thủ đô Hà Nội và miền Bắc Việt Nam bằng siêu pháo đài bay B.52, hòng đưa Hà Nội và miền Bắc Việt Nam “trở về thời kỳ đồ đá”. Để thực hiện các chiến lược chiến tranh đó, đế quốc Mỹ đã sử dụng trên 8 triệu tấn bom đạn, gần 80 triệu lít chất độc hóa học cùng những loại vũ khí tối tân, hiện đại nhất lúc bấy giờ (trừ bom hạt nhân) và một lực lượng đông đảo quân viễn chinh (gồm quân Mỹ và quân của một số nước đồng minh). Riêng nước Mỹ, đã phải huy động tới 70% biên chế lục quân, 60% số lính thủy đánh bộ, 40% biên chế hải quân và 60% biên chế không quân, cùng với 22.000 xí nghiệp trên đất Mỹ. Số quân Mỹ có mặt ở miền Nam Việt Nam có lúc cao nhất đã lên đến hơn nửa triệu người; còn số thanh niên Mỹ trực tiếp tham gia cuộc chiến tranh ở Việt Nam đã lên tới 6,5 triệu lượt người.

Những con số trên cho thấy đây không phải là cuộc chiến của những người Việt Nam với nhau. Nhiều học giả phương Tây và chính khách Hoa Kỳ cũng thừa nhận đây là cuộc chiến của người Mỹ xâm lược Việt Nam và người Việt Nam chống lại sự xâm lược của người Mỹ. Năm 2009, học giả John Prados (thuộc cục Lưu trữ an ninh quốc gia và Đại học G.Oasinhtơn) cho ra mắt độc giả Mỹ cuốn Lịch sử một cuộc chiến không thể thắng 1945 – 1975, cũng thừa nhận: Cuộc chiến này, đối với người Mỹ là một sai lầm và không thể chiến thắng. Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu thú nhận: Miền Nam Việt Nam trong cuộc chiến chống cộng sản hoàn toàn bị phụ thuộc Hoa Kỳ, chúng ta không ở vào vị thế có thể đặt điều kiện với họ. Quân đội Mỹ muốn đến là đến, muốn đi là đi.

Những bằng chứng trên cho thấy: là những người trong cuộc, các quan chức cấp cao của chính quyền Sài Gòn còn nhận thức được thân phận làm tay sai cho Mỹ và nhận ra cuộc chiến này là cuộc chiến của người Mỹ chống lại nhân dân Việt Nam, thế mà một số người chống cộng cực đoan lại cố biện hộ cho Mỹ không phải là kẻ xâm lược và xuyên tạc cuộc chiến tranh này là nội chiến thì thật là lố bịch. Cần khẳng định rằng, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc ta (1954-1975) là cuộc chiến giữa một bên là nhân dân Việt Nam, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và một bên là đế quốc Mỹ, quân đội chư hầu như Hàn Quốc, Thái Lan, Philippines, Úc…và tay sai bán nước ngụy Sài Gòn. Đây không phải là một cuộc nội chiến vì  kẻ nắm thực quyền và quyết định mọi việc của phe địch là đế quốc Mỹ, ngụy Sài Gòn chỉ do Mỹ dựng lên, làm tay sai để hợp thức hóa mưu đồ biến miền Nam Việt Nam thành thuộc địa kiểu mới.

Lịch sử cuộc chiến đã lùi xa 45 năm, nhận thức đúng bản chất của cuộc chiến này sẽ cho phép mỗi người dân Việt Nam, dù trước đây đứng ở phía bên nào của cuộc chiến cũng có quyền tự hào về truyền thống chống giặc ngoại xâm của dân tộc; đó cũng chính là một cách để đi tới sự hòa hợp dân tộc được thanh thản nhất. Nhân đây, xin nhắc lại cảm nghĩ của cố giáo sư Trần Chung Ngọc để thay cho lời kết bài viết này: “Có đi du lịch nhiều nơi trên thế giới mới thấy chiến thắng của Việt Nam đã được ngưỡng mộ như thế nào” và “Ngày 30/4/1975 không chỉ có nghĩa là ngày đất nước thống nhất, chủ quyền trở lại tay người Việt Nam, mà còn là ngày người dân Việt Nam, trừ những kẻ có tâm cảnh phi dân tộc hay tiếp tục nuôi dưỡng thù hận, bất kể thuộc chính kiến hay phe phái nào, đều có thể hãnh diện ngẩng mặt nhìn thẳng vào mắt kẻ đối thoại, bất kể họ thuộc lớp người nào, ở địa vị nào, thuộc quốc gia nào”.

Hits: 49

Similar Posts